racing in the fog

24.04.2011

Tôi đang ở trên một con thuyền buồm nhỏ, một mình. Gió lên, và lạ thay, dù có gió, sương vẫn không tan. Gió thổi từng đợt sương bay, tiếp nối nhau, sương dầy đến nổi dù trời sáng, tôi không biết mặt trời ở phương nào. Buồm bắt gió trôi đi phăng phăng trên mặt biển – không còn chân trời, không còn thời khắc. Tôi nhắm mắt lại. Nhanh lên nữa, nhanh lên nữa. Tôi mở mắt ra: chỉ có từng làn sương trắng vút qua, vút qua mãi. Sương trắng đã kéo không gian vào vô tận. Khởi điểm và mức đến đều tan biến mất rồi. Chỉ còn lại cuộc đua duy nhất không phương hướng của một con thuyền với chính nó mà thôi.