bơi lội

29.05.2011

Whitman rỡn như thánh hiền thi đua lội bơi với con nít.
– Bùi Giáng –

Nguyễn Ngọc Tư có viết một đoạn đại ý là tự do cô mong ước nhất là tự do được viết sai. Nếu chỉ viết đúng không thôi thì, cuối cùng/cuối đời, cũng như không viết. Về cái khoản tự do này thì anh Bùi Giáng là thượng đẳng đai tím.

Nếu hôm nay là thứ năm, tôi sẽ viết thêm một đoạn về sự khác nhau giữa đúng và sai, và về kết quả cuộc thi bơi lội của anh W với đám con nít trên sông Cooper vào ngày 22 tháng 2 năm 1885.

Nhưng hôm nay là chủ nhật. Chủ nhật chỉ nên viết ngắn.

Em ngồi im nhìn lên trời và em thấy mây bay. Em tưởng gió đưa mây đi. Không, mắt em đưa mây đi.

 

câu này của Q, tôi chỉ đặt tựa

 

xác thịt

26.05.2011

nghe nhạc phải nghe bằng mỗi cm2 diện tích trên da thịt, và trên đầu mỗi sợi lông cọng tóc. Tình yêu âm nhạc là tình yêu xác thịt. Mà làm khỉ gì có tình yêu gì không phải là tình yêu xác thịt nhỉ? Nói tôi nghe đi, nói đi nói đi. Ngay cả khi em là gió, không có xác thịt đố tôi nghe được tiếng gió và ngửi được mùi thơm của gió.

niết bàn

26.05.2011

tự do hả? chị trong nghệ thuật mới có tự do thôi, còn thì là chăm ngoan học các qui luật của cuộc sống để càng thích ứng, khôn và khéo, thì càng thành công và dễ sống.

diệu đế

26.05.2011

nỗi khổ lớn nhất của tình yêu là nó không được chết

 

câu này của V tôi chỉ đặt tựa

 

vọng

23.05.2011

Sáng hôm qua đọc được hai câu này trong một bài thơ mười sáu câu của một nhà thơ trẻ, một nữ phật tử:

Nàng nhớ, hay không nhớ ta
Tình vẫn ở đây, không còn, không mất.

https://tieutan.wordpress.com/tag/nghi-thị-phong-nguyệt/

Buổi sáng tôi thấy thơ hay.

Tình yêu rộng và dài hơn mỗi đời người của chúng ta, đã có đây từ trước khi em sinh ra, vẫn còn đây sau khi em chết, làm sao lấy nỗi nhớ của em dành cho ta trong một ngày mà đo được.

Mới buổi sáng tôi yêu câu thơ ấy đến vậy mà buổi tối tôi đã không hẳn còn tin ở tình yêu đó của mình.

Thơ hay vì cô ấy nói đúng, hay vì cô ấy nói một điều ai cũng ước mơ?

Ước mơ rằng cái gì là cái đó, càng ít lệ thuộc nhau càng tốt. Có ta, có em, có tình yêu của chúng ta, ta là ta, em là em, tình yêu là tình yêu, và em có nhớ ta hay không thì tình yêu vẫn như thế, không còn, không mất. Tình yêu rất gần như cái Không nên không có gì chạm đến được.

Không có gì chạm đến được. Rốt cuộc, vẫn là vọng tưởng về sự bất tử. Tình yêu nào cũng muốn xóa đi thời gian.

Hôm qua tôi còn thấy hai câu thơ hay như thế, hôm nay tự nhiên nhớ ra rằng vũ trụ này làm gì có tình yêu.

Chỉ có nỗi nhớ.

 

Hôm qua tôi nhớ anh. Bây giờ lại không.

 

Thế giới có gần 7 ngàn triệu người đang sống, cộng với vô số lần hơn như vậy số người đã sống và đã chết. Là một hạt bụi trong lịch sử rộng và dài này, làm sao chúng ta có thể nói được một câu nào chưa có người từng đã nói?

Làm sao để sáng tạo?

Chúng ta viết một câu, ví dụ như: “Cái đẹp có thể thay đổi thế giới”; ví dụ như: “All you need is love.” Một câu lớn lao mà chúng ta nghĩ ra chứ không phải đọc được, nghĩ ra giữa cơn bất tỉnh trong sự nhỏ nhoi tuyệt đối chứ không phải trong niềm hưng phấn về một tài năng hay tầm vóc nào của mình. Câu ấy đúng. Câu ấy thật. Câu ấy đến từ sự chiêm nghiệm trên da thịt thật chúng ta đã trải qua. Chúng ta viết câu ấy ra.

Không ai buồn đọc cả. Vì sao?

Vì người ta đã nghe ai khác nói câu đó một ngàn lần rồi.
Vì một câu kết luận không phải là một bắt đầu, không gợi lên nên cũng không để lại thứ gì cả.

Chúng ta làm gì với câu đó bây giờ?

Sinh ra sau và giữa bao nhiêu là người, chúng ta còn có thể nói gì mà nó không phải là một sự lặp lại. Không muốn lặp lại, không lẽ số phận của chúng ta là chết đi trong im lìm?

Chúng ta vẫn có thể nói câu ấy, đúng từng chữ một, nói và lặp lại hai hoặc hai trăm hai mươi hai lần, mà vẫn có người nghe, nếu chúng ta nói bằng một cái tượng, một bức tranh, một bản nhạc hay một câu chuyện được kể bằng phim hay bằng chữ. Hoặc bằng cách mình sống. Và kể lại một nghìn lần vẫn không lặp lại. Chúng ta muốn nói về sự thật, nhưng sự thật không tên, không dáng và không màu, nên không tả được. Muốn người xem tranh nhìn thấy ánh sáng, chúng ta đặt một thứ gì đó trên đường đi của ánh sáng: mắt người chỉ nhìn thấy đồ vật được rọi sáng, chứ không thấy ánh sáng. Để nói về sự thật, chúng ta dựng nên không gian và thời gian, những con người, những tình huống được sự thật đó soi sáng, chứ không thể mô tả sự thật.

Chúng ta vẽ một bức tranh lớn bằng cả một bức tường, hoặc viết một cuốn tiều thuyết năm trăm trang, chỉ để viết một câu duy nhất chúng ta cần viết. Nhưng ở cuối chuyện, sau bao nhiêu ngày và đêm vô tận và vất vả, khi thời khắc đã đến để chúng ta có thể viết được câu kết luận, thì chúng ta lại thôi không viết. Tự do cuối cùng của người đọc, không lẽ chúng ta lại cướp đi hay sao?

Sự thật chỉ có một, nhưng những câu chuyện làm cho chúng ta cảm nhận – dù nắm lấy được trong tay hay chỉ nghe thoảng một mùi hương về sự thật – thì vô tận. Tất cả các câu chuyện chỉ kể một câu chuyện. Vì thế cho nên có nghệ thuật.